Đao Mỹ Lan nghe vậy cũng không hề kinh ngạc, chỉ nhàn nhạt liếc hắn một cái, hỏi: “Những chuyện này là do Hầu Thải Vi nói cho ngươi biết sao?”
Thẩm Khinh Chu cười khẽ một tiếng, tiếp tục nói: “Lúc soi gương, ngươi luôn cảm thấy trên lưng mình có vật gì đó, nhưng nhìn kỹ lại chẳng thấy gì. Ban đêm lúc đi ngủ, ngươi luôn có cảm giác có kẻ đang vuốt ve khuôn mặt mình, đôi khi còn cảm thấy nghẹt thở...”
Đao Mỹ Lan nghe vậy, sắc mặt hơi tái đi, đầy vẻ hồ nghi nhìn chằm chằm, đánh giá Thẩm Khinh Chu từ trên xuống dưới.




